Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

Văn Chủng

Văn Chủng Trung văn phồn thể文種bính âmWén Zhǒng là một quân sư của nước Việt trong thời kì Xuân Thu. Ông quê ở Dĩnh (ngày nay là Kinh Châu, tỉnh Hồ Bắc). Từng là người giúp Câu Tiễn chịu đựng và chịu đựng chung số phận trong thời gian sống ở nước Ngô ba năm. Sau khi chiến thắng quân Ngô, ông được phong làm chứcthừa tướng, là chức hơn vạn người chỉ dưới một người.
Sau khi nước Việt của Việt Vương Câu Tiễn bị đánh bại năm 494 TCN, ông đã hối lộ Bá Hi nhằm giữ hòa hiếu để mưu đồ đại sự với Ngô. Trong thời gian Việt Vương Câu Tiễn đang bị bắt làm con tin ở Ngô Quốc, ông là người cai trị Việt. Sau khi về Việt Quốc, Câu Tiễn đã tiến hành cải cách sâu rộng, phục hưng Việt Quốc. Cuối cùng Việt Quốc đủ mạnh để đánh bại Ngô Quốc. Đóng góp vào thành công này còn có công rất lớn của Phạm Lãi. Phạm Lãi xem tướng mạo của Câu Tiễn và biết được đây là người chỉ chung lưng đấu cật trong hoạn nạn chứ không thể cùng hưởng vinh hoa phú quý nên đã khuyên Văn Chủng bỏ Câu Tiễn mà đi để tránh hậu hoạ, Văn Chủng không nghe theo, cuối cùng một ngày nọ Câu Tiễn đến gặp Văn Chủng cầm theo cuốn sách mà Văn Chủng đã viết là Quang Giám, đây là cuốn sách của trí tuệ.[1] Sau khi nói chuyện với Văn Chủng một hồi và nghe lời van xin của ông, Câu Tiễn không nở xuống tay. Sau đó ông hỏi về Văn Chủng nghĩ thế nào về Ngũ Tử Tư. Khi Văn Chủng nói Ngũ Tử Tư là bậc trung thần thì làm cho Câu Tiễn tức giận và đã dùng kiếm, thanhThuộc Lâu kiếm, mà Phù Sai đã ban chém chết Ngũ Tử Tư. Sau đó, ông nói hãy nhớ câu "Diệt Ngô thất thuật" mà về chín suối.[2] Trước khi chết ông hồi tưởng lại những người đã kêu ông bỏ Câu Tiễn mà đi từ thuở xưa như Phù Sai và Tây Thi, kể cả bạn thân nhất của ông là Phạm Lãi nhưng ông vẫn không nghe nên bây giờ mới phải chuốc họa vào thân[3]. Còn một thuyết khác là ông tự sát.[4]
nguồn: http://vi.wikipedia.org/wiki/V%C4%83n_Ch%E1%BB%A7ng
Văn Chủng文种, không rõ năm sinh năm mất. Tự Bá Cầm 伯禽, có thuyết nói là Tử Cầm子禽, sử gọi ông là Đại phu Chủng 大夫种. Tể tướng của Việt vương Câu Tiễn 勾践 thời Xuân Thu. Sau khi diệt nước Ngô, Văn Chủng bị Câu Tiễn sát hại.

Văn Chủng 文种 người đất Dĩnh  nước Sở (nay là Giang Lăng 江陵 tỉnh Hồ Bắc 湖北). Đại phu thời Việt vương Câu Tiễn.
Năm 494 trước công nguyên, sau khi nước Việt bị nước Ngô đánh bại, Câu Tiễn dẫn tàn quân lui về giữ Cối Kê 会稽, đồng thời theo lời khuyên của Phạm Lãi 范蠡phái Văn Chủng hướng đến Ngô vương Phù Sai 夫差 cầu hoà, nhưng bị Ngũ Tử Tư 伍子胥 cự tuyệt.
Sau khi Phạm Lãi đến nước Ngô làm con tin, Văn Chủng chủ trì chính sự nước Việt. Văn Chủng dâng lên Câu Tiễn “phạt Ngô thất thuật” 伐吴七术 (có thuyết cho là “cửu thuật”), tức:
- Kính trời thờ quỷ
- Dùng nhiều lễ vật tặng Phù Sai
- Tìm cách làm cho thóc lúa nước Ngô đắt đỏ để tiêu hao thực lực kinh tế của họ
- Tặng mĩ nữ khiến cho Phù Sai say mê nữ sắc, tiêu ma ý chí chiến đấu
- Sai thợ giỏi vào đất Ngô xây cất cung điện và những công trình to lớn để tiêu hao quốc lực của họ
- Khiến tay gian nịnh thân tín của Ngô vương là Bá Bỉ 伯嚭 làm loạn chính sự
- Khiến Ngô vương bức tử trung thần Ngũ Tử Tử.
Tất cả đều được Câu Tiễn tiếp nhận.
Hai năm sau, Phạm Lãi về lại nước, Văn Chủng và Phạm Lãi cùng ra sức khôi phục quốc lực, dồn sức cho trận chiến. Có một lần, đích thân Văn Chủng đến nước Ngô, hướng đến Phù Sai mượn 10000 gánh lương thực. Dưới sự thuyết phục của Tây Thi 西施, Phù Sai đồng ý. Năm sau, Văn Chủng lại đích thân đem lương thực trả lại cho nước Ngô. Phù Sai nhìn thấy những hạt lương thực này đều mập tròn nên sai Bá Bỉ đem bán cho dân để làm thóc giống. Chẳng bao lâu, những hạt giống này đều mục nát không trồng được, khiên cho giá thóc tăng cao, trong nước rơi vào hỗn loạn. Nguyên do là những lương thực này đã bị Văn Chủng sai người nấu chín rồi sau đó phơi khô.
          Trải qua nhiều năm gian khổ, dưới sự quản lí của Văn Chủng và Phạm Lãi, nước Việt dần mạnh lên, cả nước trên dưới đều đồng lòng phục thù. Qua nhiều năm tấn công, cuối cùng vào năm 473 trước công nguyên diệt được nước Ngô, bức Phù Sai tự sát. Câu Tiễn thắng lợi vượt sông Hoài , đại hội chư hầu tại Từ Châu 徐州, trở thành bá vương.
          Lúc bấy giờ, Phạm Lãi biết Câu Tiễn là người hiểm độc, muốn giết công thần nên đã ra đi mà không cáo từ. Trước khi đi Phạm Lãi để lại cho Văn Chủng một bức thư, nói với Văn Chủng rằng:
          Chim hết thì cung cũng dẹp, thỏ chết thì chó cũng bị nấu. Việt vương là người hay nghi ngờ, chỉ có thể cùng ông ta chung hoạn nạn chứ không thể cùng ông ta hưởng lạc. Ngài sao chẳng mau rời xa ông ta?
          Văn Chủng xem qua thư, lập tức cáo bệnh về nhà, nhằm tránh hoạ. Nhưng, Câu Tiễn vẫn không buông tha. Thừa lúc có người vu Văn Chủng mưu phản, Câu Tiễn đã ban kiếm bức Văn Chủng tự sát, lại còn nói rằng:
          Khanh dạy ta 7 thuật đánh Ngô, ta chỉ mới dùng có 3 mà đã diệt được. Nay thuật thứ 4 giành cho khanh.
          Văn Chủng đành ôm hận tự sát.

                                                                Huỳnh Chương Hưng
                                                               Quy Nhơn 03/12/2013

Nguyên tác Trung văn
VĂN CHỦNG
文种
Trong quyển
TRUNG QUỐC LỊCH ĐẠI TỂ TƯỚNG LỤC
中国历代宰相录
Chủ biên: Dương Kiếm Vũ 杨剑宇
Thượng Hải văn hoá xuất bản xã, 1999.
Nguồn: http://www.huynhchuonghung.com/2013/12/dich-thuat-van-chung.html

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét